⟵ Trang chủ 返回

学而时习之,不亦说乎

Học rồi thường ôn luyện, chẳng phải vui lắm sao?

「学而时习之,不亦说乎?」这是《论语》的第一句话。以前我只把它当作一句口号,直到我自己开始学中文,才慢慢明白其中的味道。

"Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ?" — câu mở đầu Luận Ngữ. Trước đây tôi chỉ xem nó như một khẩu hiệu, cho đến khi tự mình học tiếng Trung mới dần hiểu được vị của nó.

「习」这个字,本义是小鸟反复练习飞翔。学了新的东西,如果不去用,它就会像没有练习飞翔的小鸟一样,永远飞不起来。

Chữ 习 vốn nghĩa là chim non tập bay đi tập bay lại. Học điều mới mà không dùng, nó sẽ như chú chim chưa tập bay — mãi mãi không cất cánh được.

所以我给自己定了一个小规矩:每学一个新词,当天必须用它写一句话,哪怕写得很笨。慢慢地,那些词就变成了我自己的词。

Vì vậy tôi tự đặt một quy tắc nhỏ: mỗi từ mới học, trong ngày phải dùng nó viết một câu — dù vụng về. Dần dần, những từ đó trở thành từ của chính mình.

原来「说」(悦)的那种快乐,不是考试通过的快乐,而是某天突然发现——自己能用另一种语言想事情了。

Hoá ra niềm vui của chữ 说 (duyệt) không phải là niềm vui thi đỗ, mà là một ngày chợt nhận ra — mình có thể suy nghĩ bằng một ngôn ngữ khác.